VỌNG VỀ NỖI NHỚ QUÊ HƯƠNG
VỌNG VỀ NỖI NHỚ QUÊ HƯƠNG
Sáng tác: Văn Đạo Tứ
Nào có ai hiểu lòng tôi,
Cứ nghĩ tôi rằng: Kỳ quái!
Những tháng năm xa ngái,
Nay về, cúi hôn hòn đất!
Tôi nhớ quê hương tôi chắc vì câu hát,
Điệu bài Chòi cứ văng vẳng trong tôi!
Lời bà ru mà tôi lớn nên người,
Giọng của má cứ gọi tôi mỗi sớm tối!
Những điều thân thuộc quen hơn tất cả,
Nghe bản nhạc nào cũng dào dạt tình thương,
Nói gọi tôi phải cố gắng mỗi năm trường,
Càng xa quê hương phải càng cố gắng!
Dẫu cuộc đời phải trải qua cay đắng,
Không có con đường nào bằng phẳng cho ai!
Mỗi chúng ta phải kiên nhẫn miệt mài,
Ngày trở lại phải hơn ngày tháng cũ!
Những câu từ ấy, cứ trong tôi nhắn nhủ,
Nay bà thương tôi cũng về với gió trời,
Còn má tôi, thì mỗi ngày thêm lớn tuổi,
Tôi đây, vẫn rong ruổi tìm kiếm lẽ yêu đời!
Dẫu thế nào, quê hương nghĩa nặng trong tôi,
Nơi ấy có mẹ, có bà, có hàng xóm, dòng sông,
Nơi tưới vào lòng tôi những cơn ngủ yên ả,
Say xưa như đứa trẻ mới lên ba...

Comments
Post a Comment